Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân: Chương 6


Quân Ngạo muốn dạy dỗ Điền Mật một chút, nếu không hắn có thể bởi vì dung túng cô mà phạm nhiều lỗi hơn.

 Tiến vào hắn đạonày không đường về vốn là một chuyện không thể làm gì được, cho nên hắn mới càng nghiêm khắc yêu cầu thủ hạ phải trong sạch, giữ nghiêm kỷ luật.

 Nhưng mà Điền Mật lại phá hỏng hết thảy.

 Vốn định mấy ngày không để ý tới cô, nhưng mà…….

 Mấy ngày nay hắn thật là nhớ cô.

 Hắn bất tri bất giác mà đi đến trước cửa, trong lòng khát vọng muốn ôm cô, ý định từ trên người cô hấp thu một chút làm cho hắn bình tĩnh, không hề co hơi thở phiền lòng nữa.

 Khi hắn mở cửa phòng, đã thấy cô tỉnh lại.

 Cô chẳng những tỉnh, còn nhìn thấy được cô cùng với sợi dây trên người chiến đấu hăng hái trong một đoạn thời gian.

 “Nhiếp Quân Ngạo, thả tôi ra!”

 “Cục cưng bé nhỏ.”

 Quân Ngạo đáy lòng nghĩ kĩ, hiện tại rất kì quái, mỗi lần nhìn thấy cô, hết thảy những chuyện vặt vãnh phiền lòng giống như mây đen trôi đi hết.

 Mà cô thật sự là cực kì xinh đẹp.

 Ban đầu làm sao hắn lại cho rằng cô không đẹp, không xuất sắc đây?

 Có lẽ bởi vì quần áo cô mặc quá mức bảo thủ, già dặn, mới có thể che dấu tất cả mỹ lệ lóa mắt người khác.

 Không giống hiện tại, áo sơmi của hắn bao lấy thân thể trắng nõn mê người của cô, lộ ra đùi ngọc thon dài cân xứng, còn có đầu ngón chân xinh xắn khả ái.

 Bước chân của hắn trầm ổn đi tới trước mặt cô, giống như một con báo đen ưu nhã.

 “Cục cưng bé nhỏ, sớm a!”

 Không để ý tới sự kháng nghị của cô, hắn phối hợp ở trên môi cô ấn xuống một nụ hôn nóng hừng hực.

 “Không nên chạm vào tôi!”

 Điền Mật dùng sức tránh mặt ra, kháng cự nụ hôn của hắn, lại không ngăn cản được vẻ mặt đỏ bừng của mình.

 “Anh rút cuộc muốn như thế nào? Anh nhục nhã tôi còn chưa đủ sao?” Nói thương cô nhiều, cưng chiều cô nhiều tất cả đều là gạt người!

 Quân Ngạo không có trả lời cô ngay, chẳng qua đưa tay vuốt ve bắp đùi trần trụi của cô, qua lại vuốt ve tà tứ.

 Điền Mật đè xuống xúc động muốn đạp hắn một cước, càng cô áp chế phản ứng vì hắn vuốt ve mà sôi trào. Cô không thể mặc cho người đàn ông tà ác này đùa bỡn, làm nhục!

 “Em nhanh như vậy muốn bỏ rơi anh?”

 “Không thể chờ đợi.” Cô dùng thanh âm không mang theo bất cứ tia cảm tình nào đáp lại.

 Tay Quân Ngạo lại dao động trên đùi cô, vừa âm thầm mỉm cười.

 Khá lắm tiểu nữ nhân liều chết không từ, hắn rất có hứng thú khi cô hiểu được tình dục giữa nam nữ, còn có thể kháng cự được sự trêu đùa cố ý cùng dụ hoặc của hắn nữa hay không?

 “Là anh chưa thỏa mãn được em, cho nên em mới có câu oán hận với anh sao?”

 Điền Mật đột nhiên hít một hơi. “Anh lại dám nói như vậy?”

 Sau khi hắn bá đạo đoạt hết thảy của cô, lại vẫn đem cô nói thành một đứa con gái phóng túng muốn tìm bất mãn?!

 Là phụ nữ đều không chịu được lời nói khinh bạc của hắn như vậy.

 Cô không chút nghĩ ngợi dùng hai tay bị trói công kích hắn, còn dùng chân đá hắn.

 “Tên đàn ông ghê tởm, anh sẽ không được chết tử tế, tôi muốn nguyền rủa anh, tôi hận anh!”Cô đem hết toàn lực, hô lên một tiếng ấc độc

 Cô chưa bao giờ phát hiện ra mình có một mặt dã man như thế, nhưng cô tự nói với mình, đối mặt đối với tên đàn ông vô sỉ này, khí chất, thục nhã căn bản đều là lãng phí.

 Hắn chỉ xứng lấy được một người vợ đanh đá.

 Nhưng tuyệt đối không phải là cô!

 “Không nên tức giận, em đánh người thật là đau nga!” Quân Ngạo miễn cưỡng nói, nghĩ thầm quả đấm của cô phủi bụi, hời hợt.

 “Không đau thì đánh anh để làm gì!”

 “Được, muốn đánh, cho em đánh lưng của anh.” Nói xong hắn liền đưa lưng về phía cô.

 Điền Mật giận đến không còn suy nghĩ, chỉ là dùng sức đánh hắn.

 Mãi cho đến khi hắn phát ra tiếng thở dài khoan khoái, cô mới dừng tay.

 Điền Mật lửa giận ngút trời mà suy nghĩ, người đàn ông này…….lợi dụng cô tới giúp hắn đấm lưng?!

 Trong lúc nhất thời, một loại cảm giác bị làm nhục xông vào trái tim cô, cô yên tĩnh lại.

 “Thế nào?”

 Lúc này cô cúi thấp đầu, lộ ra cái cổ trắng nõn duyên dáng, tóc dài đen nhánh tùy ý xõa sau lưng, áo sơmi đàn ông quá rộng cũng bởi vì vừa rồi đánh loạn mà tuột mấy nút cài, hai vú tròn trĩnh to lớn cũng lộ hơn nửa cảnh xuân ra ngoài.

 Bất kỳ người đàn ông nào thấy cũng muốn nhào tới, hắn cũng không ngoại lệ.

 Chẳng qua cô đột nhiên im lặng làm cho người ta cảm thấy bất an.

 “Thế nào?” Quân Ngạo vươn tay bưng mặt cô lên, thấy trong mắt cô lóe lên nước mắt, trong lòng một trận sợ hãi. “Tại sao khóc?”

 “Buông em ra, em không khóc!”

 Cô muốn rời xa hắn, hắn nhưng không dễ dàng bỏ qua cho cô.

 “Nói dối.”

 Cô hung hăng nhìn chằm chằm hắn. “Coi như em nói dối, vậy thì làm sao? Anh muốn vì cái này mà giết em sao?”

 Quân Ngạo hiểu muốn chinh phục được Điền Mật không phải là chuyện đơn giản, nhưng một chút cũng không giảm bớt được quyết tâm của hắn.

 “Giết em, không!” Hắn chậm rãi lắc đầu một cái, đưa tay vuốt ve gò má phấn hồng của cô. “Anh bỏ không được.”

 “Thật không bỏ được sao?” Lời của hắn giống như một dòng nước ấm lướt qua toàn thân Điền Mật, làm cô nhất thời quên lời nói trong miệng.

 Quân Ngạo cũng hết sức kinh ngạc khi hắn nói ra những lời này. Thật ra hắn tin tưởng mình thật không bỏ được.

 “Cục cưng bé nhỏ của anh, em nên hiểu anh không nỡ cho em bị một tia tổn thương.” Nói xong, ngón tay hắn xen vào trong mái tóc dày của cô, môi nhẹ nhàng áp lên đôi môi đỏ mọng của cô.

 “Anh gạt người! Ở trong lòng anh tôi chẳng qua là bạn giường, công cụ ấm giường của anh, anh không quan tâm tôi!” Điền Mật đột nhiên dùng sức đẩy hắn ra, sau đó hết sức thô lỗ nhảy xuống giường. “Không cho phép anh chạm vào tôi!” Ánh mắt của cô giống như nhìn thấy độc xà mãnh thú đnág sợ, không cho hắn đến gần từng bước. “Tôi hận anh!” Cô lại nhấn mạnh một câu, “Anh là kẻ điên!”

 “Cục cưng bé nhỏ, anh chỉ biết trong lòng anh, hơn nữa thành thật nói ra, thành thật chống đỡ ở trong lòng em là tội ác điên cuồng sao?”

 Điền Mật thống khổ mà suy nghĩ, nếu quả thật phải nói tội ác, thì người đàn ông tuấn mĩ trước mắt chính là hóa thân của tội ác.

 Chỉ cần hắn cố gắng bày ra lực hấp dẫn của phái nam, muốn câu dẫn bất kì người đàn bà nào hắn muốn đều không phải là vấn đề.

 Nhưng cô lại sợ hắn.

 Lần đầu tiên gặp mặt, cô chính là quá mức khinh thường, quá mức tự phụ, hoàn toàn quên khả năng xâm lược mạnh mẽ trên người hắn.

 Sau đó cô liền không có khả năng đối kháng.

 Cô yên lặng bất động, ánh mắt tràn đầy đề phòng nhìn vẻ mặt tràn đầy khao khát cùng dục vọng, dưới cái nhìn soi mói lõa lồ của hắn, cô cảm thấy sợ hãi cực độ.

 Hắn có lực ảnh hưởng làm cho cô mất khống chế.

 Hắn là kẻ đàn ông xấu xa khiến cho người ta sa đọa.

 Cô nhất định chạy trốn!

Cô bất chấp tất cả chạy tới cửa phòng, Quân Ngạo cũng nhìn thấu ý đồ của cô mà nhanh hơn từng bước ngăn cản.

 “Muốn chạy trốn, không có dễ dàng như vậy!”

 “Không cần!”

 Điền Mật còn chưa kịp chạm tới tay nắm cửa, cả người đã bị hắn mạnh ôm trở về giường.

 “Để cho tôi đi! Không muốn…..để……..” Cô nghĩ đến cả người lại bị cánh môi nóng bỏng của hắn hôn, thân thể của hắn giống như khối sắt ngăn chặn cô, làm cho cô không thể động đậy, mất cơ hội trốn thoát. “Không cần chạm vào tôi! Tôi không phải gái! Buông tôi ra!”

 Điền Mật giãy dụa phản kháng, lại càng dấy lên tình dục đang dần lên cao trong hai người.

 “Anh cũng không cho em là gái, liền gái điếm mà nói, em căn bản không đủ tiêu chuẩn.”. Nói xong, Quân Ngạo cúi người khẽ cắn cổ cô, một tay cách áo sơmi đặt lên bộ ngực đầy đặn của cô, thích cự kì mềm mại cùng co dãn lấp kín tay hắn.

 Theo gái làm tiền mà nói, cô căn bản không đạt yêu cầu,phản kháng của cô chính là chứng minh.

 Nhưng cô lại dễ dang khơi dậy nhục dục đàn ông của hắn, làm cho thân thể hắn lần nữa bởi vì khát vọng cô mà trở nên căng thẳng khó chịu.

 Điền Mật lửa giận điên cuồng mà suy nghĩ, tên đàn ông ghê tởm! Lại còn nói nàng so với gái làm tiền còn không bằng?!

 Thật là quá đang!

 “Nhiếp Quân Ngạo, buông tôi ra, nếu anh cho là tôi không được, vậy cầu xin anh rủ lòng từ bi, để cho tôi rời đi, vậy anh cũng có thể không cần lãng phí thời gian trên người bạn giường không đạt yêu cầu này!” Cô nghiến răng nghiến lợi nói.

 Quân Ngạo đem hai tay cô bị trói chặt kéo qua đỉnh đầu, để cho bộ ngực cô càng thêm gần sát lồng ngực hắn, cảm nhận rõ ràng được sức mạnh, sự cường tráng của hắn.

 Tương đồng, hắn cũng có thể cảm nhận được cô yếu ớt cùng vô lực.

 “Tức giận? Có lẽ anh có biện pháp đền bù vì lời buột miệng.”

 Điền Mật không hiểu ngẩng đầu lên, tất cả những lời kháng nghị còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, môi của hắn lần nữa bá đạo đặt lên môi cô, dùng nụ hôn cuồng liệt nhất cắn nuốt môi cô, hòa tan căng thẳng cùng phản kháng của cô.

 Hắn dùng hết mọi kỹ xảo hôn môi cao minh nhất trêu đùa cô, cô chỉ có thể thở hổn hển mà chịu đựng nụ hôn của hắn, vô lực xụi lơ trong ngực hắn.

 “Lần đầu tiên nhìn thấy anh chỉ biết em là người phụ nữ anh tìm kiếm từ lâu, anh vẫn tin tưởng ánh mắt của mình không sai.” Hắn ở bên tai cô thì thầm nỉ non, giọng nói mang theo kích tình cùng khát vọng.

 Không! Không thể! Cô không muốn lại bị người đàn ông này dụ dỗ! Trái tim Điền Mật cuồng loạn không dứt.

 Lần nữa nằm trong ngực hắn cũng không phải là chuyện gì lý trí.

 Cô lại chỉ có thể vô lực giãy dụa, vô lực phản đối sự xâm lược nam tính của hắn, mặc cho hắn từng bước xâm chiếm toàn bộ cô.

 “Không nên như vậy, Nhiếp tiên sinh……….”

 “Anh nói rồi, gọi anh Quân Ngạo, không cho phép em cố ý gọi anh sơ sơ như vậy.” Hắn ra lệnh, bàn tay không ngừng thăm dò ở hai vú cùng vòng eo nhỏ nhắn của cô.

 Điền Mật khó kìm lòng nổi suy nghĩ, trời ạ! Hắn rút cuộc là người đàn ông như thế nào!

 Nhưng lại tự cao tự đại đến cực điểm.

 Vậy mà thân thể cô cũng không tự chủ được phản ứng dưới bàn tay vuốt ve của hắn.

 “Anh muốn em!”

 “Không, chúng ta…….nên lý trí một chút.”

 Tuy nói như vậy, nhưng hai tay Điền Mật lại nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai của hắn, một chút cũng không bởi vì chịu trói mà ảnh hưởng.

 “Lý trí? Anh cho là tới bây giờ anh không còn biện pháp lý trí được.””

 Hắn lý trí như thế nào được?

 Hắn giống như bị chú ngữ chìm đắm trong mùi thơm cơ thể mê người của cô cùng cái ôm ấm áp, không thể tự kiềm chế, ý loạn tình mê.

 Trước kia hắn cũng không cho là mình sẽ say mê một người phụ nữ như thế, muốn ôm cô cả đời, hôn cô, thương yêu cô cả đời.

 Chỉ có cô.

Hắn say sưa nhìn cô, quan sát ánh mắt của cô, nhìn cô nhắm chặt hai tròng mắt, lông mi dài mà nồng đậm ở trên da thịt trắng nõn của cô tạo thành bóng ma mê người.

 Cô kkhẽ cắn cái miệng nhỏ hồng tươi, mồ hôi thấm ướt trán cô, kích tình cùng khát vọng dâng lên trên hai má cô đỏ ửng phấn nộn.

 Thân thể mảnh mai của cô hơi run run, giống như Tiểu bạch dương đối mặt với đại dã lang (Con cừu nhỏ đối mặt với con sói lớn- tớ để tiêgns Trung cho hay), bất lực rồi lại sợ, rồi lại quật cường không muốn mở miệng đầu hàng.

 “Không phải sợ anh.” Quân Ngạo ôn nhu vuốt ve gò má cô.

 Nghe vậy, Điền Mật không kìm hãm được mở mắt ra nhìn hắn.

 Lời của hắn đơn giản nhưng lại an ủi được bất an cùng bi thương trong lòng cô.

 Cô lẳng lặng nhìn khuôn măth tuấn mỹ vô trù của hắn, bề ngoài của hắn đã đủ cho phụ nữ trong thiên hạ lầm vào điên cuồng, mà hắn tràn đầy dục vọng càng làm cho người ta thấy sẽ không nhịn được páht run.

 Đối mặt với người đàn ông năng lực sung mãn, tự tin, hấp dẫn, tuấn mỹ gần như tà ác, cô chỉ có thể tuyệt vọng lần nữa nhắm mắt lại.

 Cô nên bảo vệ trái tim mình như thế nào mà không để cho hắn không chút kiêng kị cướp đoạt, chiếm lấy đây?

 Cô cố gắng suy nghĩ ngay sau đó liền bị nụ hôn của hắn cắn nuốt.

 Dục hỏa thiêu đốt hai người quấn quít ôm hôn thật chặt.

 Bị hắn hôn đến ý loạn tình mê Điền Mật cảm thấy khát khao được đụng chạm, dục vọng vuốt ve trong cơ thể cô nổi lên, làm toàn thân cô mềm yếu, đầu óc choáng váng.

 “Tình yêu của anh, vĩnh viễn cũng không cần kháng cự đụng chạm của anh, cũng không cần sợ ham muốn của anh.” Trong mắt hắn bắn ra tia khao khát, ngay sau đó cởi sợi dây trên tay cô ra, lại cởi quần áo trên người cô xuống.

 Tuyết nhũ mềm mại mê người giống như bánh bao đàn hồi mười phần hiện ra trước mặt hắn, khiến người ta hận không thể cắn một miếng.

 Quân Ngạo đưa hai tay xoa bóp vú co dãn mềm mại của cô, sử dụng ngón trỏ cùng ngón cái vuốt ve đầu vú sớm dựng thẳng lên.

 “Ừ…….a……..” Cô không nhịn được rên rỉ, con ngươi xinh đẹp đầy ngọn lửa kích tình, thân thể mềm mại giãy dụa mất hồn.

 Môi của hắn tham lam ở hai bên đầu vú màu hồng của cô liếm láp qua lại, làm cho vú cô lưu lại nước miếng của hắn, tỏa ra bóng loáng mê người. “Ăn ngon thật!”

 Điền Mật mặt đỏ tới mang tai hơi nổi giận. “Đừng nói lời hạ lưu này.”

 “Anh không thấy là lời hạ lưu, bởi vì anh là thật lòng, em cùng món ăn ngon giống nhau tú sắc khả đan (không hiểu câu này hehe). Nói xong, môi hắn đã đi tới vườn hoa thiếu nữ sớm ướt át của cô.

 Điền Mật xấu hổ muốn kẹp hai chân lại, nhưng lại bị hai tay của hắn cường ngạnh tách ra.

 “Không muốn…” Cô vô lực lắc đầu, tóc đen mềm mại ở giữa không trung vé ra độ cong mê người.

 Nâng cái mông tuyết trắng của cô lên, hắn phóng túng đầu lưỡi của mình bừa bãi ở giữa cánh hoa ướt đẫm dao động qua lại.

 “Không……….Quân Ngạo………Em không chịu nổi…” Cô bắt đầu thở dốc, lại không ngăn cản được hắn thưởng thức cô không ngừng tiết ra, dường như muốn đem cô hút khô.

 Hàm răng của hắn khẽ cắn tiểu hoa hạch sớm trướng hồng lửa nóng của cô, cô khó kìm lòng nổi ngẩng đầu lên, cái miệng nhỏ nhắn phát ra tiếng rên yêu kiều hoan hỉ, tay của cô giữ cánh tay hắn thật chặt, dùng móng tay hãm sâu lưu lại kí hiệu kích tình trên cánh tay hắn.

 Quân Ngạo căn bản không quan tâm cô lộng thương hắn, bởi vì dục hảo trong cơ thể hắn như núi lửa phun trào dung nham, nhanh chóng lan tới toàn thân hắn.

 “Anh muốn em, tiếp nhận anh.” Hắn thì thầm ồ ồ, hơi thở lửa nóng phun ở cấm địa nữ tính của cô làm cô run rẩy không dừng, dịch mật trong suốt chậm rãi từ chỗ cô ngồi chảy ra..

 “Quân Ngạo, đừng hành hạ em nữa.”

 Cô cũng không cách nào nhịn được khoái cảm thoải mái dục tiên dục tử mà hắn mang đến cho cô. Nếu như cô không có được toàn bộ hắn, cô không biết được dục hỏa trong cơ thể có thể đem cô thiêu đốt gần hết hay không.

 Hắn đem hai chân xinh đẹp của cô tách ra, sau đó nhanh chóng cởi quần của mình ra, giải phóng vật kiên đĩnh đã sớm rục rịch ngóc đầu dậy.

 Hắn không thể chờ đợi đem vật kiên đĩnh dừng trước cô, lại dùng lực cử động.

 “A………” Điền Mật lập tức cảm giác được trong cơ thể bị vật cự đại của hắn nhét đầy.

 Cô không nhịn được phát ra tiếng thở dài thỏa mãn, sau đó đưa tay vòng qua cổ hắn, vặn vẹo eo nhỏ nghênh hợp hắn cuồng nhiệt tiến lên.

 “A……….Thật là giỏi………..Ừ……………..A…….” Cái miệng nhỏ nhắn của Điền Mật không ngừng phát ra những tiếng la điên cuồng làm cho người ta hưng phấn, làm cho Quân Ngạo đang ở trong cơ thể cô rút ra đưa vào nghe càng thêm hưng phấn, một lần lại một lần đoạt lấy cô, một lần lại một lần tiến vào.

 Kích thích giác quan đạt tới điểm cao nhất, hắn thật chặt mà ôm lấy cô, ở trong cơ thể cô phóng ra từng đợt nóng bỏng, để cho kích tình mãnh liệt cùng thỏa mãn che giấu lẫn nhau.

 Điền Mật mệt mỏi nhắm hai mắt lại.

 Quân Ngạo thâm tình nói: “Bảo bối, ngoan ngoãn ngủ, anh mãi mãi canh giữ ở bên cạnh em………”

 Cả đời nhìn em.

Cả đời thủ hộ em.

          Vĩnh viễn không cảm thấy hối hận.

One thought on “Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân: Chương 6

  1. Pingback: Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s